Góc quán quen thuộc, bàn gỗ có vài vết trầy. An, Bình và Chi ngồi xung quanh một chiếc bánh sinh nhật nhỏ. Chi không khí trầm lắng bất thường.)
Chi:
(Cố khuấy động không khí, đẩy chiếc bánh về phía An)
Ước đi chứ "nhà du học sinh"! Sinh nhật năm nay đặc biệt nhất đấy, tuần sau là ông bay rồi.
An:
(Mỉm cười nhẹ, nhắm mắt thổi nến)
Cảm ơn hai người.
Bình:
(Nhìn An, giọng có phần gay gắt)
Rốt cuộc ông quyết định giấu đến phút cuối mới nói? Nếu tuần trước tớ không vô tình thấy xấp hồ sơ trên bàn ông, chắc tới lúc ông ra sân bay tớ mới được biết nhỉ?
An:
(Cúi mặt, xoay ly nước)
Tớ xin lỗi... Tớ không biết phải nói thế nào. Mọi chuyện diễn ra nhanh quá.
Bình:
(Đập nhẹ tay xuống bàn)
Nhanh? Mấy tháng trời chuẩn bị mà bảo nhanh? Mười năm chơi chung, cuối cùng tớ với Chi là những người biết sau cùng!
Chi:
(Nắm tay Bình, can ngăn)
Bình, bình tĩnh lại đi. An cũng có khó khăn riêng mà.